Lịch sử của ngành cấy ghép nội tạng bạo ngược ở Trung Quốc

Lịch sử ghép tạng ở Trung Quốc có thể được chia thành ba giai đoạn riêng biệt:

Giai đoạn 1: Thời gian thử nghiệm (1960-1970)

Giai đoạn 2: Hình thành nền tảng hệ thống mổ cướp nội tạng từ các tử tù và nhóm yếu thế (1980-1990)

Giai đoạn 3: Sự phát triển của một ngành công nghiệp ghép tạng thực thụ với nguồn tạng chính là các học viên Pháp Luân Công (2000 trở về sau)

Giai đoạn 1 : Thử nghiệm (1960-1970)

Những ca ghép tạng đầu tiên được thực hiện trong những năm 1960 và 1970 với sự giúp đỡ của nhân viên y tế nước ngoài, theo một báo cáo theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch), với tiêu đề Thu Hoạch Nội Tạng và Thi Hành Án Tử ở Trung Quốc (Organ Procurement and Judicial Execution in China), được đăng vào năm 1994. Khoa học về cấy ghép nội tạng khi đó chưa phát triển, tỷ lệ sống sót của bệnh nhân – cũng giống như tất cả các nước khác trên thế giới – là rất thấp.

Giai đoạn 2 : Hình thành nền tảng hệ thống mổ cướp nội tạng (1980-1990)

Sau khởi đầu thất bại trong những năm 1970, ngành công nghiệp cấy ghép nội tạng của Trung Quốc đã bắt đầu vào những năm 1980, với việc cấy ghép tạng đến từ các tử tù. Văn hoá truyền thống của người Trung Quốc cho rằng cơ thể là thiêng liêng và cần được chôn khi còn nguyên vẹn, do đó rất bài xích việc động đến thân thể người chết. Thu hoạch nội tạng từ tù nhân bị hành quyết trước đó vẫn bị cấm ở Trung Quốc.

3 yếu tố đã mở đường cho sự phát triển ngành công nghiệp ghép tạng của Trung Quốc

  1. Phát minh đột phá – thuốc ức chế miễn dịch chống đào thải nội tạng

Sự phát hiện ra  Ciclosporin A – một thuốc ức chế miễn dịch ức chế sự đào thải của cơ thể đối với nội tạng lạ được ghép- đã làm tăng đáng kể tỷ lệ sống sót của bệnh nhân được ghép tạng, từ 50% trước khi phát hiện ra chất này đã tăng lên 80% vào năm 1987và  lên trên 90% vào năm 1991, theo giới chức y tế Trung Quốc được trích dẫn trong báo cáo năm 1994 của HRW(Human Rights Watch- Tổ chức theo dõi nhân quyền thế giới). Thuốc này được đưa vào Trung Quốc từ giữa những năm 1980.

      2. Quy định bí mật năm 1984

Ngày 9 tháng 10 năm 1984, Nhà nước Trung Quốc chính thức hóa việc sử dụng nội tạng từ các tử tù theo  Quy chế tạm thời về việc sử dụng cơ thể hay  nội tạng đến từ các tử tù, Quy chế quy định “việc sử dụng thân thể hay nội tạng của tử tù phải được giữ bí mật nghiêm ngặt và chú ý đặc biệt để tránh tất cả các tác động tiêu cực“, nó đã mở đường cho hoạt động mổ cướp nội tạng đen tối. những thực hành đáng bị lên án. Đến hôm nay, Quy chế này vẫn còn hiệu lực., tuy nhiên trong năm 1984, Bộ Công an và các cơ quan chính phủ khác đã ban hành quy định về cấy ghép nội tạng từ các tù nhân, từ đó hợp pháp hoá việc thu hoạch tạng từ tù nhân bị kết án tử hình. Việc sử dụng các xác chết hay bộ phận cơ thể của các tội phạm phải được giữ bí mật nghiêm ngặt. Người nhận nội tạng hầu như chỉ là các quan chức cấp cao của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.  Hiện nay, Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên thế giới còn chính thức lấy tạng từ tù nhân.

Đọc thêm: Du lịch ghép tạng ở Trung Quốc: một góc nhìn lịch sử

http://kynguyenthoibao.com/112388-du-lich-ghep-tang-o-trung-quoc-mot-goc-nhin-lich-su/

3. Nguồn tạng không minh bạch: tử tù và nhóm thiểu số

Một loạt các chiến dịch chống tội phạm của chính quyền Trung Quốc (với tên gọi là Yanda hoặc còn gọi là “đánh mạnh”, “đàn áp thẳng tay”) đã được tiến hành bắt đầu từ năm 1983 ở Trung Quốc và đã dẫn đến một sự gia tăng đáng kể số lượng tù nhân và hệ quả là tăng số người cung cấp tạng tiềm năng , theo báo cáo của HRW (Human Rights Watch- Tổ chức theo dõi nhân quyền thế giới). Hàng ngàn các vụ hành quyết đã được thực hiện trong vài tháng, theo báo cáo của Tổ chức Ân xá Quốc tế năm 1996 và 1997. Hàng ngàn bệnh nhân giàu có ở Hồng Kông, Singapore và các nước láng giềng du lịch sang Trung Quốc để nhận được một nội tạng trong thời gian ngắn, thay vì phải chờ đợi nhiều năm ở trong nước.

Đọc thêm: DU LỊCH GHÉP TẠNG Ở TRUNG QUỐC: MỘT GÓC NHÌN LỊCH SỬ

http://chongmocuoptang.com/tin-tuc/3467.html

Các cuộc đàn áp các nhóm tín ngưỡng và nhóm dân tộc thiểu số cũng đã làm tăng nguồn cung tạng cho nhà nước. Trong những năm 1990. nguồn tạng được lấy từ những người thuộc các nhóm dân tộc thiểu số Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi ở Tân Cương, các tín đồ Thiên Chúa giáo và Phật Tử Tây Tạng. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã lên án việc mua bán cơ quan tạng người ở Trung Quốc tại Brussels (Bỉ) năm 1985[8], tại Madrid (Tây Ban Nha) năm 1987  và tại Stockholm (Thụy Điển) năm 1994. Mặc dù có những chỉ trích và lên án như vậy, Trung Quốc vẫn không hề có cải thiện gì, hoạt động mua bán tạng vẫn diễn ra trong tình trạng không có thông tin minh bạch. Tổ chức Ân xá Quốc tế  đã đưa ra những bằng chứng rõ ràng về phối hợp giữa quân đội, cơ quan y tế, công an, toà án, tư pháp và nhà tù trong việc thu hoạch và mua bán tạng tù nhân bị hành quyết, với những xe van chuyên dụng để đảm bảo tính cơ động cho hoạt động này với cái tên “xe van tử thần“.

Xe thi hành án lưu động của Trung Quốc – người bị hành quyết sẽ bị tiêm thuốc độc trên xe – là phương tiện phục vụ đắc lực cho việc bắt cóc và mổ cướp nội tạng của chính quyền.

Giai đoạn 3: Đàn áp Pháp Luân Công và sự phát triển của một ngành công nghiệp ghép tạng thực thụ với nguồn tạng chính là các học viên Pháp Luân Công (năm 2000 trở về sau)

Pháp Luân Công

Vào năm 1992, có 1 môn khí công đã được phổ biến ra công chúng ở Trung Quốc, tên gọi là Pháp Luân Công, còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp. Đây là 1 môn khí công chú trọng vào việc tu dưỡng cả tinh thần và thân thể. Môn khí công này đã nhanh chóng thu hút được đông đảo quần chúng tham gia tập luyện vì những lợi ích sức khỏe và tinh thần mà nó mang lại.  Chỉ sau vài năm ngắn ngủi kể từ ngày chính thức công bố, Pháp Luân Công đã vô cùng phổ biến ở Trung Quốc. Những người tham gia tập luyện gồm có đông đảo quần chúng nhân dân và giới quan chức trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc(ĐCSTQ).  Đến năm 1999, chính phủ ước tính số lượng người tập luyện Pháp Luân Công là 70-100 triệu người.

Sự phổ biến của Pháp Luân Công đã thu hút sự chú ý của Giang Trạch Dân. Lúc bấy giờ Giang đang là  Chủ tịch nước Trung Quốc. Vì những âm mưu quyền lực và chính trị, và những lý do cá nhân khác, Giang đã phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20/7/1999.

Đọc thêm: Nguyên nhân thực sự phía sau cuộc đàn áp Pháp Luân Công

Làn sóng ghép tạng

Đến năm 2000, cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc bắt đầu bùng nổ. Hàng trăm trung tâm cấy ghép đã được thành lập mới, hàng ngàn bác sĩ phẫu thuật mới đã được đào tạo, và các bệnh viện Trung Quốc bắt đầu quảng cáo thời gian chờ đợi cấy ghép nội tạng chỉ trong  một vài tuần. Những người chờ cấy ghép tim được cho biết chính xác thời gian có nội tạng mới để họ sẵn sàng được cấy ghép – điều này là không thể nếu nó không được lên lịch thực hiện trước. Nguồn nội tạng mới dồi dào này là một bí ẩn.

Phơi bày sự thật

Bắt đầu từ năm 2006, các nhân chứng, các cuộc gọi điện thoại bí mật, và các báo cáo điều tra của các cá nhân và tổ chức quốc tế bắt đầu nổi lên cho thấy rằng các học viên Pháp Luân Công đã trở thành nguồn cung cấp nội tạng quan trọng mới cho cấy ghép tạng ở Trung Quốc. Người tị nạn Pháp Luân Công đã báo cáo về những xét nghiệm máu bất thường và các bài kiểm tra nội tạng. Một số báo cáo nói rằng họ bị đe dọa nếu họ không công khai từ bỏ đức tin của mình.

Đọc thêm: Báo cáo và điều tra- Những con số nói lên sự thật

Vén màn bí mật

Ngày 20/6/2015, Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp  Pháp Luân Công (WOIPFG)  đã cho công bố kết luận điều tra: “Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng”, tin này được xác thực vào ngày 24/6/2015 trong cuộc điện đàm với một Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của ĐCSTQ là ông Trương Cao Lệ. Phát ngôn viên của WOIPFG, ông Uông Chí Viễn nói: “Đây là con số vô cùng ghê rợn, nhưng hoàn toàn đáng tin.”

Đọc thêm:  

Kết luận đã được xác thực: Trên 2 triệu người bị chính quyền Trung Quốc mổ cướp nội tạng sống

 

Sự che đậy

Từ năm 2012, rất nhiều người trong số các quan chức hàng đầu chịu trách nhiệm về những tội ác chống lại Pháp Luân Công đã bị thanh trừng trong một cuộc đấu tranh nội bộ của ĐCSTQ. Vào năm 2015, Hoàng Khiết Phu đã buộc tội cựu trùm an ninh đầy quyền lực vì đã điều hành một hệ thống mổ cướp nội tạng “rất bẩn thỉu” khi lấy nội tạng của những tù nhân. Tưởng Ngạn Vĩnh – vị bác sĩ tiết lộ dịch bệnh SARS, đã buộc tội Từ Tài Hậu – một chỉ huy quân sự hàng đầu, vì đã cho phép mổ sống để lấy nội tạng. Tuy nhiên, Pháp Luân Công chưa bao giờ được đề cập đến, và những lời chỉ trích công khai rộng rãi đến như vậy đã được nhiều người xem như là một nỗ lực để buộc các lãnh đạo hiện nay phải nhận trách nhiệm. Trong khi đó, Hoàng Khiết Phu đã có lời hứa với phương Tây sẽ không sử dụng nội tạng của các tù nhân nữa.

Đọc thêm: 

Báo cáo và điều tra: Những con số nói lên sự thật

Những kẻ cầm đầu tội ác mổ cướp nội tạng

Mổ cướp nội tạng: Tội ác có hệ thống được chính quyền Trung Quốc hậu thuẫn

http://kynguyenthoibao.com/73921-lich-su-cay-ghep-noi-tang-cua-trung-quoc-qua-tung-giai-doan/

Chương trình hành động toàn cầuKý tên ủng hộ chống mổ cướp nội tạngĐưa Giang Trạch Dân ra xét xử:

Chúng tôi đang rất cần sự ủng hộ của các bạn. Chúng tôi đang thu thập chữ ký để gửi lên Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốcchính phủ Hoa Kỳ đề nghị tác động đến chính phủ Trung Quốc yêu cầu chấm dứt cuộc đàn áp Pháp Luân Công và hoạt động mổ cướp nội tạng đồng thời đưa Giang và đồng bọn ra trước pháp luật.

Xin hãy giúp chúng tôi bằng cách ký tên bên dưới. Xin chân thành cảm ơn.

Xin hãy chia sẻ thông tin trên cho mọi người qua các mạng xã hội dưới đây:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *