Nguyên nhân cuộc đàn áp Pháp Luân Công bất chấp luật pháp

Chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công là 1 chiến dịch có quy mô lớn nhất của chính quyền Trung Quốc kể từ sau vụ thảm sát Thiên An Môn tại Bắc Kinh vào năm 1989. Trong cuộc đàn áp này, ước tính có hơn 2 triệu người bị giết và mổ cướp nội tạng, hàng triệu người khác bị bức hại dưới các hình thức tàn bạo nhất. Chiến dịch này sẽ không thể được tiến hành nếu không được sự chấp thuận từ các cấp lãnh đạo cao nhất trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Nói cách khác, nếu không có sự chỉ đạo từ lãnh đạo cấp trên thì các cấp dưới sẽ không thể tùy tiện đàn áp 1 nhóm lớn người dân như vậy. Điều trùng hợp là người ra quyết định và quyết tâm đến cùng trong việc thực hiện cuộc đàn áp này chính là Giang Trạch Dân, kẻ đã chỉ đạo đàn áp và giết hại hàng ngàn sinh viên tại Quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989.

Để hiểu được những nguyên nhân ẩn giấu phía sau cuộc đàn áp này, cần phải biết được động cơ của những kẻ tham gia tội ác mà đứng đầu là Giang Trạch Dân, hiểu về bối cảnh dẫn đến cuộc đàn áp và hiểu về Pháp Luân Công, nạn nhân chính của cuộc đàn áp này.

Bối cảnh
Năm 1989, kinh tế Trung Quốc gặp khó khăn, lạm phát tăng cao, người dân đói khổ trong khi tham nhũng tràn lan trong hàng ngũ các quan chức ĐCS Trung Quốc. Hàng ngàn sinh viên đã đến Quảng trường Thiên An Môn tại Bắc Kinh để biểu tình chống lại tham nhũng, đòi hỏi tự do báo chí, tự do ngôn luận và tái lập quyền kiểm soát của công nhân đối với ngành kinh doanh. Trong nội bộ Đảng xuất hiện 2 khuynh hướng: Triệu Tử Dương, lúc này đang là Tổng Bí thư ĐCSTQ, muốn giải quyết mọi chuyện ôn hòa nhưng 1 nhóm các lãnh đạo lão thành muốn xử lý bằng bạo lực. Giang Trạch Dân biết được điều này, ông ta đã quyết định ủng hộ đường lối của các lãnh đạo lão thành và chỉ đạo đàn áp Thiên An Môn. Sau vụ này, Giang đã được sự ủng hộ của các lãnh đạo lão thành, Giang đã được giao cho chức Tổng Bí thư ĐCSTQ thay thế Triệu. Giang là người được hưởng lợi lớn nhất trong cuộc đàn áp này.

-Giang lúc này đã 63 tuổi, vốn dự tính sau hai năm công tác nữa sẽ nghỉ hưu. Đến năm 1993, Giang được giao chức Chủ tịch nước. Giang tuy nắm giữ chức vụ cao nhưng không có thực quyền, vì ông ta không có phe cánh trong Đảng. Thực chất Giang chỉ được xem như 1 nhân vật lãnh đạo tạm thời trước khi tìm được 1 người thích hợp hơn, vì Giang không có tài năng về quản lý kinh tế hay điều hành đất nước, mà chỉ có sự nhạy bén chính trị, biết làm vừa lòng cấp trên và chớp thời cơ. Việc được nắm giữ những chức vụ cao cấp là bất ngờ đối với Giang. Bằng sự nhạy bén và hiểu được tình thế của mình, Giang đã tìm cách gây dựng thế lực của mình bằng việc bao che cho cấp dưới tham nhũng, đưa thân tín vào nắm giữ các chức vụ chủ chốt và thanh trừng các đối thủ chính trị.

Năm 1998, ông Chu Dung Cơ – thủ tướng TQ – chỉ đạo điều tra 1 vụ án buôn lậu và tham nhũng có quy mô lớn nhất Trung Quốc liên quan đến phe cánh của Giang Trạch Dân.Ý đồ của ông Chu Dung Cơ lúc đó là định lợi dụng vụ án này để bức ông Giang Trạch Dân từ chức. Toàn bộ chính quyền và dân chúng Trung Quốc rất quan tâm theo dõi vụ án này.

-Trong hoàn cảnh quyền lực bị đe dọa, Giang Trạch Dân đã được Tăng Khánh Hồng – cố vấn thân cận của mình – hiến kế, đó là tìm cách thu hút sự chú ý của chính phủ và người dân vào 1 chủ đề khác. Phương hướng được đặt ra là sẽ “xây dựng kẻ địch giả tưởng”, tạo ra 1 mối nguy cơ giả đối với Đảng và đất nước, nhằm tập trung nguồn lực của nhà nước vào xử lý “kẻ địch giả tưởng” và không tập trung vào chống tham nhũng nữa. Kế hoạch cụ thể là sẽ nhắm vào các đoàn thể tín ngưỡng tôn giáo, tìm ra một “mục tiêu tấn công trung tâm”, tìm cách quy chụp cho 1 nhóm nào đó là nguy hiểm cho người dân và chính phủ, và sẽ tiến hành đàn áp nhóm trên để đánh lạc hướng chú ý của người dân và nhà nước, không chú ý vào việc chống tham nhũng nữa.

Giang Trạch Dân (bên trái) và Tăng Khánh Hồng (bên phải).

-Trong giai đoạn đầu do các đoàn thể tôn giáo có tính kinh tế và lực lượng khá mạnh nên đành phải bỏ qua, cuối cùng đã chọn được Pháp Luân Công làm “mục tiêu”.

Pháp Luân Công là 1 môn khí công có hiệu quả tốt trong việc trị bệnh và tăng cường sức khỏe, do Ông Lý Hồng Chí sáng lập và được giới thiệu ra công chúng vào năm 1992 tại thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Pháp Luân Công là môn tu dưỡng rèn luyện (“tu luyện“) cả thân lẫn tâm, gồm có 5 bài tập khí công và các sách hướng dẫn tu dưỡng tâm tính đạo đức theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn. Pháp Luân Công đề cao các giá trị đạo đức như chân thật, lương thiện, nhẫn nại, “bị người đánh không đánh lại, bị người chửi không chửi lại” (“đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu”) và đề cao các niềm tin tâm linh như tin vào nhân quả báo ứng, vào Thần Phật. Điều này trái với các quan điểm “vô thần luận” của ĐCS. Do hiệu quả to lớn về sức khỏe, đến năm 1999 đã có khoảng 100 triệu người là học viên PLC tại TQ. Trong đó có rất nhiều là Đảng viên và quan chức cấp cao trong ĐCSTQ. Chính quyền từng ra đề nghị phối hợp với PLC để thành lập Hiệp hội PLC và thành lập chi nhánh Đảng bộ trong PLC nhưng Ông Lý Hồng Chí không đồng ý và nhấn mạnh rằng PLC không có tổ chức, không có quản lý, hoàn toàn miễn phí và không bao giờ tham gia vào chính trị.

-Ban đầu do không kiếm được cớ để công kích Pháp Luân Công, La Cánủy viên Bộ Chính Trị (đồng thời là thân tín của Giang) đã chỉ đạo em rể là Hà Tộ Hưu – 1 nhà vật lý học – viết báo công kích khí công nói chung và Pháp Luân Công nói riêng là mê tín và có hại cho thanh thiếu niên. Khi các học viên Pháp Luân Công lên tòa soạn báo để yêu cầu rút lại bài báo thì nhiều người bị bắt và được hướng dẫn phải lên Bắc Kinh để giải quyết. Khi có nhiều học viên hơn đến Bắc Kinh thì Giang và đồng bọn vu khống Pháp Luân Công làm chính trị. Khác với vụ Thiên An Môn, lần này Giang đưa ra ý kiến đàn áp Pháp Luân Công nhưng không được các Ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính Trị ủng hộ. Các lãnh đạo cao cấp trong Đảng, đặc biệt là Chu Dung Cơ, không hề nghĩ Pháp Luân Công là mối đe dọa. Trong cuộc họp tại Bộ Chính Trị, Chu Dung Cơ đã nói: “Mong ước lớn nhất của họ chỉ là để trở nên khỏe mạnh… Vì vậy tôi nghĩ rằng không có lý khi lập luận rằng những người này có tham vọng chính trị. Hơn nữa, chúng ta không thể quay trở lại việc giải quyết các vấn đề tư tưởng bằng các cuộc vận động chính trị được. Việc này không tốt cho mục đích chính của chúng ta trong phát triển kinh tế, và còn tồi tệ hơn cho hình ảnh mở cửa của Trung Quốc.” Giang Trạch Dân “một lúc sau liền đứng dậy”, chỉ vào mũi ông Chu Dung Cơ mà hét “Hồ đồ! Hồ đồ! Hồ đồ! Mất nước mất đảng! Tôi rất là xót xa!” Đồng thời còn chỉ trích ông Chu Dung Cơ “Sự nhạy bén trong chính trị sao thấp như vậy ?!”

-Để bắt các ủy viên đồng ý đàn áp, Giang chỉ đạo cho Bộ An Ninh (Bộ trưởng Bộ An ninh là người của phe Giang) tạo chứng cớ giả vu khống Pháp Luân Công có CIA hậu thuẫn và các ủy viên Ban Thường vụ đã phải chấp nhận để Giang đàn áp Pháp Luân Công. Giang và đồng bọn đã chỉ đạo thực hiện các chiến dịch tuyên truyền vu khống nhắm vào Pháp Luân Công nhằm tạo sự ác cảm của người dân về Pháp Luân Công. Sau đó, vào ngày 10 tháng 6 năm 1999, Giang đã chỉ đạo ĐCSTQ thành lập một cơ quan an ninh ngoài vòng pháp luật, “Phòng 610”. Đây là tổ chức phi pháp, hoạt động vượt trên Hiến Pháp và pháp luật, vượt trên các lực lượng công an và hệ thống tư pháp, và có nhiệm vụ thực hiện mệnh lệnh diệt chủng của Giang đối với Pháp Luân Công theo chính sách: “Bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể,” “Đánh đập đến chết được xem như là tự tử,” và “Hỏa thiêu mà không nhận dạng.” Hàng triệu người bị bắt bớ, đưa vào nhà tù, trại cải tạo, bị tra tấn, tẩy não và cưỡng bức lao động.

Năm 2001, Giang và đồng bọn chỉ đạo tổ chức 1 vụ tự thiêu giả ở quảng trường Thiên An Môn, trong đó có 5 người tự xưng là học viên PLC tự thiêu. Toàn bộ vụ này được truyền hình toàn quốc để kích động dân chúng hận thù PLC.
Xem video tại:

Năm 2000, Giang chỉ đạo thành lập mạng lưới phối hợp giữa Tổng cục Hậu cần Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, quân đội, cảnh sát, quân y viện, nhà tù, trại cải tạo, các bác sĩ trong quân đội tổ chức hoạt động bắt bớ, giam giữ, xét nghiệm sức khỏe và giết mổ lấy nội tạng các học viên PLC để phục vụ cho ngành ghép tạng. Ngành kinh doanh ghép tạng này đã đem về hàng tỷ đô cho những người tham gia tội ác.

-Những người tham gia tội ác bức hại các học viên Pháp Luân Công gồm có các quan chức và nhân viên trong chính phủ, quân đội, cảnh sát, bác sĩ quân y, bác sĩ trong các bệnh viện tư và tất cả những người có lợi ích trong cuộc bức hại này. Các quan chức và những người trong chính quyền phần lớn tham gia vì muốn được thăng tiến và tiền thưởng, bác sĩ tham gia vì lợi nhuận khổng lồ từ việc lấy nội tạng các học viên cấy ghép cho bệnh nhân. Ngoài ra trong cuộc đàn áp này, Giang đã chỉ đạo gần như tất cả các cấp chính quyền phải tham gia, nếu ai không tham gia sẽ bị chú ý và loại trừ khỏi chính quyền hoặc chịu các thiệt thòi về quyền lợi. Điều này giúp Giang phân biệt được những người trung thành và tán đồng với mình và những ai không ủng hộ chỉ đạo của Giang, đồng thời gây dựng thêm quyền lực. Do đó rất nhiều người bị sức ép bắt buộc phải tham gia bức hại các học viên. Rất nhiều học viên là Đảng viên, cán bộ cũng bị bức hại.

Xem thêm: –> Đàn áp Pháp Luân Công, hàng trăm quan chức ở Trung Quốc bị sa lưới và báo ứng

-Trong những ngày đầu, Giang đã huy động tới 1/4 ngân sách GDP của Trung Quốc để đàn áp Pháp Luân Công. Vào tháng 05/2003, ngân sách “để duy trì ổn định” được công bố là khoảng hơn 111 tỷ USD, thậm chí vượt cả ngân sách quân sự (khoảng 106 tỷ USD). Trong quá trình đàn áp, 1 lượng lớn ngân sách quốc gia đã được dùng vào việc xây dựng bộ máy đàn áp, và rất nhiều quan chức đã giàu lên nhanh chóng nhờ tham nhũng và trục lợi từ việc đàn áp này.

Cuộc bức hại từ năm 1999 đến nay đã khiến hàng triệu học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc bị giết hại, tàn tật, tâm thần và đặc biệt là bị mổ cướp nội tạng sống. Nguồn thu từ việc bán nội tạng và nguồn ngân sách nhà nước bị tham nhũng đã khiến cho nhiều quan chức trở nên giàu có rất nhanh. Hiện nay tội ác này đang bị thế giới lên án vì tính chất diệt chủng của nó, hơn 50 quan chức cấp cao của ĐCSTQ đang bị truy tố. Tính đến thời điểm này đã có hơn 2 triệu người dân Châu Á đệ đơn khởi kiện hình sự Giang Trạch Dân.

-Giang Trạch Dân đã chỉ đạo bộ máy đàn áp tìm mọi cách bưng bít thông tin về việc mổ cướp nội tạng cũng như việc tra tấn cực hình và các tội ác khác đối với học viên Pháp Luân Công.
Xem thêm: –> Những tội ác kinh hoàng mà bạn không thể tưởng tượng nổi khi chưa xem nó

-Giang Trạch Dân và các đồng phạm phải chịu trách nhiệm trực tiếp đối với việc phát động và duy trì cuộc đàn áp tàn bạo này.
Luật pháp Trung Quốc cho phép công dân là nguyên đơn trong các vụ kiện hình sự, và hiện tại nhiều học viên đang thực hiện quyền đệ đơn kiện hình sự truy tố kẻ cựu độc tài này.

-Cuộc đàn áp sẽ khó có thể chấm dứt nếu không có sức ép từ cộng đồng quốc tế và nhân dân Trung Quốc lên nhà nước Trung Quốc. Chính phủ Trung Quốc và phe cánh Giang Trạch Dân luôn tìm mọi cách để né tránh tội ác này. Vì nếu thừa nhận tội ác này, uy tín của Đảng Cộng Sản Trung Quốc và phe cánh của Giang sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Tuy nhiên họ không thể che giấu tội ác vì có quá nhiều bằng chứng về tội ác này.

Xem thêm: –> Báo cáo và điều tra: Những con số nói lên sự thật

Chương trình hành động toàn cầu – ký tên ủng hộ chấm dứt tội ác:

Chúng tôi đang rất cần sự ủng hộ của các bạn.

Chúng tôi đang thu thập chữ ký để gửi lên Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốcchính phủ Hoa Kỳ đề nghị tác động đến chính phủ Trung Quốc yêu cầu chấm dứt cuộc đàn áp và hoạt động mổ cướp tạng đồng thời đưa Giang và đồng bọn ra trước pháp luật.

XIN HÃY GIÚP CHÚNG TÔI BẰNG CÁCH KÝ TÊN BÊN DƯỚI. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN.

Xin hãy chia sẻ thông tin trên cho mọi người qua các mạng xã hội dưới đây:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *