Mổ cướp nội tạng: Tội ác có hệ thống được chính quyền Trung Quốc hậu thuẫn

Theo như lời tự thú của một cựu bác sĩ Trung Quốc, tội ác mổ cướp nội tạng đã tồn tại từ lâu trong quân đội của Đảng Cộng sản Trung Quốc, cuộc đàn áp Pháp Luân Công chỉ làm tăng thêm nguồn cung cấp nội tạng cho hoạt động tội ác này.

Đọc thêm: Lời thú tội của bác sỹ Trung Quốc mổ cướp nội tạng mà nạn nhân gồm cả trẻ em

Đọc thêm: Diễn biến mổ cướp nội tạng sống qua lời kể của cựu bác sỹ Trung Quốc

Trước khi có cuộc đàn áp Pháp Luân Công, tội ác này đã xảy ra với người Duy Ngô Nhĩ, Phật tử Tây Tạng và tín đồ Thiên Chúa giáo, cũng như với các tử tù trong hệ thống trại giam của Trung Quốc. Sau khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công được phát động, Giang Trạch Dân và các quan chức cấp dưới đã lập ra  1 hệ thống các cơ quan và tổ chức để chuyên đàn áp và mổ cướp nội tạng các học viên Pháp Luân Công.

  1. Phòng 610 – Tổ chức Gestapo (mật vụ quốc xã) bí mật của Trung Quốc

Giang Trạch Dân chỉ đạo thành lập Tổ 610 Trung ương ( còn gọi là phòng 610, đặt tên theo ngày tháng phòng này được lập ra là ngày 10 tháng 6 năm 1999), việc thiết kế ra văn phòng này là hoàn toàn không có cơ sở pháp lý, do Ủy ban Chính trị Pháp luật và ông Giang Trạch Dân trực tiếp điều hành. Tổ chức này tương tự như tổ chức Gestapo (cảnh sát mật vụ) của Đức Quốc Xã và Tổ Cách mạng Văn hóa Trung Quốc trước đây, nó đứng trên cả hệ thống pháp luật, có nhiệm vụ đàn áp trên quy mô rộng những người tu Pháp Luân Công.

Tuy không có cơ sở pháp lý, nhưng Phòng 610 được đặc cách trao cho quyền lực rất lớn, ngoài quản lý chung cả về công an, kiểm sát, pháp luật, còn can thiệp vào nhiều lĩnh vực khác nhau như đặc vụ, ngoại giao, tài chính, quân đội, y tế, thư tín… Như vậy, nó có thể điều động hầu như tất cả các cơ quan quyền lực trên toàn quốc, trở thành trung tâm quyền lực bậc nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Phòng 610 đã chỉ đạo các chiến dịch theo dõi, bắt bớ, tra tấn học viên Pháp Luân Công và phối hợp chặt chẽ với các cơ quan khác trong việc bức hại Pháp Luân Công.

  1. Hệ thống trại tập trung ( còn gọi là lao giáo sở hay trại lao động cải tạo) và trại tạm giam

Vào tháng 3 năm 2006, bác sĩ quân y quân y kỳ cựu cho Tổng cục hậu cần của Quân khu Thẩm Dương đã xác nhận sự tồn tại của hệ thống trại tập trung ở Trung Quốc và cho biết có ít nhất 36 tử trại như vậy trên toàn quốc. Các trại tập trung có khả năng giam giữ từ vài ngàn đến hơn trăm ngàn người. Tù nhân được di chuyển với số lượng lớn (từ 5000 người/ ngày trở lên) trên 1 chuyến tàu chuyên chở hàng trên một tuyến đường đặc biệt vào ban đêm. Có những trại tập trung được xây ngầm dưới lòng đất dưới các bệnh viện. Hắc Long Giang, Cát Lâm và Liêu Ninh là các tỉnh bắt giam số lượng học viên Pháp Luân Công lớn nhất. Trại tập trung lớn nhất nằm tại Cát Lâm, mã số 672-S, giam giữ hơn 120,000 người. Trại tập trung nổi tiếng khác là Tô Gia Đồn, là nơi chuyên mổ cướp nội tạng và thiêu hủy xác của nạn nhân. Theo các nhân chứng, chưa tù nhân nào sống sót ra khỏi trại bí mật Tô Gia Đồn này. Các trại tập trung có nhiệm vụ giam giữ, tra tấn, cung cấp người để mổ lấy nội tạng và hỏa thiêu xác của nạn nhân.

Trại tập trung Tô Gia Đồn: Kho cung cấp nội tạng người cho thị trường đen ở Trung Quốc

Ngày 17/3/2006, người làm chứng Anne tố cáo trại tập trung nhốt học viên Pháp Luân Công được bố trí ở Y viện Huyết khối tỉnh Liêu Ninh, nằm tại quận Tô Gia Đồn (Thẩm Dương – Liêu Ninh). Trong hình là cửa bắc của Y viện.

Hệ thống mổ cướp nội tạng là 1 mạng lưới rộng khắp nước bao gồm Tổng cục Hậu cần thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc ( nơi lưu giữ  cơ sở dữ liệu về thông tin sức khỏe các học viên Pháp Luân Công, tương tự như 1 ngân hàng nội tạng sống), các trại tập trung, trại cải tạo ( nơi giam giữ và tra tấn các học viên Pháp Luân Công), bệnh viện quân đội và các bệnh viện dân sự ( nơi tiến hành mổ cướp tạng và cấy ghép cho người mua tạng), mạng lưới các phòng cảnh sát và y bác sĩ chuyên thực hiện bắt bớ và mổ cướp tạng.

    3. Quân đội, Tổng cục Hậu cần, các bệnh viện quân đội, bệnh viện an ninh và bệnh viện dân sự

Cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc là một chương trình do Nhà nước thiết kế và được quân sự hóa. Quân đội là chủ lực trong việc mổ cướp tạng. Quân đội đứng ra đào tạo đội ngũ bác sĩ trẻ chuyên cấy ghép tạng (“sát thủ áo trắng”). Trong hơn 150 bệnh viện quân đội tại Trung Quốc, đại đa số đều đã triển khai cấy ghép tạng. Với các bệnh viện quân đội bí mật tiến hành cấy ghép tạng độc lập, Trung Quốc đã trở thành trung tâm giao dịch nguồn tạng sống quốc tế. Sau năm 2000, Trung Quốc luôn chiếm trên 85% tổng số ca cấy ghép tạng trên thế giới, số liệu này nằm trong tài liệu báo cáo của Quân ủy trung ương, một số người nhờ đó đã được thăng cấp lên làm tướng.

Những nhân vật quân đội được thăng tiến bao gồm Từ Tài Hậu, cựu Phó Chủ tịch Ủy ban Quân đội Trung ương ĐCSTQ, Liệu Tích Long, cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần của quân đội Trung Quốc, và Tôn Đại Phát, Chính ủy của Tổng cục Hậu cần. Những người này đều chủ động điều hành hoạt động thu hoạch nội tạng sống.

Tổng cục Hậu cần của Quân đội giải phóng Trung Quốc là cơ sở chính tổ chức việc thu hoạch nội tạng sống. Tổng cục Hậu cần thiết lập một cơ sở dữ liệu tập trung như một ngân hàng nội tạng sống. Cơ sở dữ liệu này có danh tính của các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ và thông tin cần thiết khác như nhóm máu.

Tổng cục Hậu cần chịu trách nhiệm về an ninh cho các trại giam bí mật, quản lý nguồn tạng cho các bệnh viện cũng như chuyên chở, hạch toán và bảo mật nội tạng. Các bệnh viện quân đội và bệnh viện an ninh là những thủ phạm chính trong ngành công nghiệp thu hoạch tạng. Họ bán tạng cho các bệnh viện dân sự để thu hút bệnh nhân nước ngoài tới ghép tạng để kiếm một khoản lợi nhuận nhỏ. Bệnh nhân sau khi nhập viện sẽ được tìm tạng phù hợp qua hệ thống máy tính toàn quốc, chỉ trong vòng một hoặc vài tuần sẽ tìm thấy người có tạng thích hợp. Sau đó người có tạng phù hợp sẽ được đưa tới bệnh viện liên quan để tiến hành mổ cướp nội tạng, rồi thiêu huỷ xác (hỏa táng) để phi tang.

    4.Hệ thống các xe giết người lưu động (xe van tử thần)

Xe van tử thần: phương tiện giết người cướp nội tạng hiệu quả của chính quyền Trung Quốc

Năm 1997, Trung Quốc thông qua luật thi hành án tử hình bằng việc tiêm thuốc. Cũng trong năm này chính quyền đã đưa vào sử dụng hệ thống xe thi hành án lưu động. Đây là các xe chuyên dùng cho việc tiêm thuốc để xử tử người bị thi hành án.

Tổ chức Ân xá Quốc tế đưa ra những bằng chứng rõ ràng về phối hợp giữa công an, toà án, và cơ sở y tế trong việc thu hoạch và mua bán tạng tù nhân bị hành quyết, với những xe van chuyên dụng để đảm bảo tính cơ động cho hoạt động này với cái tên “xe van tử thần”.

Đây là các xe chuyên dụng có bề ngoài trông giống xe tuần tra cảnh sát, bên trong có giường phẫu thuật và camera. Nạn nhân sau khi vào xe sẽ bị trói chặt vào giường và được bác sĩ tiêm 3 loại thuốc: Sodium Thiopental để làm bất tỉnh, Pancuronium Bromide gây ngưng thở và Potassium Chloride để ngưng tim. Toàn bộ quá trình được camera trên xe ghi lại. Nội tạng sẽ được nhanh chóng mổ lấy ra trong vòng 15 phút sau khi nạn nhân chết, và được đưa vào hộp đông lạnh hoặc phương tiện bảo quản chuyên dụng. Các xe van này phục vụ rất tốt cho việc mổ cướp tạng vì tính cơ động và hiệu quả của nó.

Người bị bắt đưa lên xe tiêm thuốc độc.

Tổng hợp từ các nguồn:

Bức màn đen tối của nạn mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc

Trại tập trung bí mật Tô Gia Đồn

Nhân chứng mới: Có hàng tá trại tập trung tương tự như Tô Gia Đồn

Trại tập trung Tô Gia Đồn: Kho cung cấp nội tạng người cho thị trường đen ở Trung Quốc

Khái quát về thu hoạch nội tạng

Chương trình hành động toàn cầu Ký tên ủng hộ chống mổ cướp nội tạngĐưa Giang Trạch Dân ra xét xử:

Chúng tôi đang rất cần sự ủng hộ của các bạn. Chúng tôi đang thu thập chữ ký để gửi lên Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốcchính phủ Hoa Kỳ đề nghị tác động đến chính phủ Trung Quốc yêu cầu chấm dứt cuộc đàn áp Pháp Luân Công và hoạt động mổ cướp nội tạng đồng thời đưa Giang và đồng bọn ra trước pháp luật.

Xin hãy giúp chúng tôi bằng cách ký tên bên dưới. Xin chân thành cảm ơn.

Xin hãy chia sẻ thông tin trên cho mọi người qua các mạng xã hội dưới đây:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *